Oằn mình gánh tiền học phí
Hạnh là một du học sinh cao học ngành tài chính với thời gian học 1.5 năm.
Trước khi đi du học Úc, Hạnh được bố mẹ cho biết gia đình chỉ có thể trả được
học phí kì đầu tiên cho bạn. Ước mơ về một tấm bằng cao học nước ngoài đã khiến
Hạnh tự dặn lòng phải hết sức nỗ lực để vừa học, vừa làm kiếm tiền trang trải
toàn bộ chi phí còn lại.
Trong kì nghỉ hè đầu tiên tại Úc, sức ép về tiền bạc đã khiến Hạnh dấn thân
lên bang Queensland để làm phiên dịch cho những công nhân Việt Nam không nói
được tiếng Anh trong một lò giết mổ gia súc. Tiếng máy chạy rền rĩ cả ngày,
tiếng kêu của gia súc, những cảnh tượng giết, mổ cộng với thời gian làm việc kéo
dài khiến Hạnh nhiều lúc xây xẩm mặt mày và tưởng như không đứng vững nhưng rồi
lòng quyết tâm đã khiến Hạnh vượt qua tất cả. Vào cuối tuần Hạnh có thêm nhiệm
vụ đưa công nhân đi chợ, mua sắm các vật dụng cần thiết. Làm việc không ngừng
nghỉ 7 ngày/tuần trong suốt ba tháng trời ròng rã, cuối cùng Hạnh cũng tiết kiệm
đủ tiền để đóng học phí kì thứ hai (8000 đô-la Úc vào thời điểm cách đây 2
năm).
Tuy nhiên, vấn đề tiền bạc càng trở nên nan giải vì trước kì học cuối cùng,
Hạnh chỉ được nghỉ vỏn vẹn 2 tuần lễ. Chạy đua với thời gian, Hạnh đi làm nhân
viên tính tiền trong một siêu thị cách thành phố hơn trăm cây số trong suốt kì
nghỉ ngắn ngủi đó. Sau đó, do vay mượn thêm bạn bè cộng với khoản tiền tiết kiệm
ít ỏi còn lại, Hạnh cũng đóng được học phí cho kì cuối cùng. Và rồi, sau khi cầm
tấm bằng thạc sĩ trên tay, Hạnh lại quay trở lại lò giết mổ để ‘cày’ trả nợ
trước khi visa sinh viên hết hạn.
Tương tự Hạnh, Thu sang Úc với tổng số tiền gia đình cho là 9000 đô la Úc.
Khóa học tiếng Anh 10 tuần lễ đã tiêu tốn hết của Thu 4000 đô. Thu đã đi làm
thêm rất nhiều công việc chân tay với hy vọng kiếm đủ số tiền còn thiếu để đóng
học phí kì đầu tiên. Công việc ‘kinh khủng’ nhất mà Thu từng trải qua là xếp đồ
ăn nhanh vào hộp. Làm việc liên tục 12 tiếng/ngày, hai cổ tay mỏi rã rời, lưng
đau ê ẩm nhưng Thu chỉ được trả vỏn vẹn 60 đô vì chủ cửa hàng cho rằng công việc
quá...đơn giản!
Huy - sinh viên ngành truyền thông đa phương tiện cũng phải tự trang trải
toàn bộ chi phí cho khóa học 1.5 năm. Gia đình Huy đã phải vay mượn rất nhiều
tiền để cho bạn sang Úc học. Vì vậy, bạn xác định tinh thần là sẽ tự lực 100% để
trả nợ. Huy rất may mắn vì kiếm được một công việc văn phòng với mức lương ‘đáng
mơ ước’ đối với du học sinh. Bạn tâm sự: “Ngày đầu tiên sang Úc, ăn một bát phở
giá 8 đô mà mình xót mãi.. Thời gian đầu thực sự mình luôn ‘sống trong sợ hãi’
bởi mỗi ngày trôi qua thì tiền trong tài khoản lại vơi đi. Vì vậy, mình điên
loạn đi tìm việc.”
Nam thì làm thêm ba công việc để kiếm tiền học. Sáng dọn chợ, chiều đi học về
lại làm bồi bàn trong một nhà hàng, vào kì nghỉ hè thì lên làm việc ở các trang
trại hoa quả. Nam chìa cho tôi xem một tấm ảnh chụp ở trang trại dâu tây mà anh
gọi là “của quý trong những năm tháng du học Úc”. Trong ảnh, Nam cháy nắng đen
nhẻm, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động với đôi ủng lấm bùn đất, đang ngồi ăn cơm
hộp trong một căn chòi xập xệ, đầy ruồi xung quanh. Bên cạnh anh là chiếc liềm
làm cỏ của nông dân. Xa xa, những luống dâu tây xanh ngút ngàn tầm mắt oằn mình
trong cái nắng hè chói chang hơn 40 độ.
Dè sẻn chi tiêu
Hạnh cho biết, để tiết kiệm chi tiêu, trong thời gian tính tiền ở siêu thị,
bạn thường mua những miếng thịt vụn hoặc ‘đầu thừa đuôi thẹo’ về ăn. Thu thì
tranh thủ lấy bánh mì ế cuối ngày làm đồ ăn trưa mang đến trường học hoặc chỗ
làm khác. Nam thậm chí còn lấy thức ăn thừa của khách để lại nhà hàng. Hàng
tuần, anh thường đi chợ vào lúc cuối ngày để mua đồ giảm giá, chỉ với 5 đô-la là
anh đã có thể mua được một khay cá để ăn trong vài ngày. Do mặc cảm về hoàn cảnh
của mình, Nam rất hạn chế đi chợ cùng bạn bè. Với giọng trầm buồn, anh tâm sự:
“Người nào thông cảm thì không sao, những người không hiểu lại nhìn mình bằng
ánh mắt khác.”
Tương tự, mặc dù có công việc làm thêm tốt hơn nhưng Huy cũng phải rất dè sẻn
chi tiêu. Bạn cho biết: “Ngay sau khi đặt chân đến Úc, mình đảo ra chợ mua nửa
cân tim gà, nửa cân gan gà, tổng cộng hết 5 đô-la. Không phải vì mình thích ăn
món này mà vì nó là loại rẻ tiền nhất. Với số thức ăn đó cộng với vài mớ rau
giảm giá, mình ăn được trong một tuần, không hề có thêm hoa quả hay sữa. Mình
sống như vậy trong sáu tuần liền cho đến khi tìm được việc làm thêm đầu tiên ở
một trang trại trồng nấm.”
Sau hơn ba tháng thử việc làm nấm, cuối cùng Huy cũng được nhận vào làm bán
thời gian chính thức với thu nhập khoảng 1000 đô/tháng. Sau khi trừ mọi chi phí,
bạn cũng tiết kiệm được từ 200-300 đô-la. Phải hơn nửa năm sau khi đi làm, Huy
mới tự cho phép mình ăn chiếc bánh Mc Donald lần đầu tiên và phải 8 tháng sau
khi đến Úc, bạn mới dám mua một chiếc áo với giá 10 đô-la.
Nước mắt đã rơi...
Hạnh tâm sự: “Cho đến giờ, mình vẫn không hiểu được tại sao lúc đó mình lại
có thể vượt qua được hoàn cảnh khó khăn như vậy.” Hạnh cho biết có rất nhiều đêm
bạn đã khóc thầm vì tủi thân và vì kiệt sức nhưng rồi tấm bằng thạc sĩ nước
ngoài là động lực lớn giúp bạn tiếp bước. “Những năm tháng ở Úc đã giúp mình
hiểu được giá trị của đồng tiền và của sức lao động. Những vất vả, đắng cay mình
đã từng trải qua hết và mình phải cám ơn điều đó vì nó khiến mình trở nên bản
lĩnh và trưởng thành hơn trước cuộc sống.”
Đối với Thu, mỗi lần nhắc đến chuyện cũ là đôi mắt bạn lại đỏ hoe và gợn
buồn. Không may mắn như bạn bè, Thu đã phải lỡ hẹn với giảng đường vì không thể
vượt qua được sức ép về tài chính. Hiện nay, Thu đã lập gia đình với một Việt
Kiều và an phận với một công việc không đòi hỏi nhiều bằng cấp.
Tuy cứng rắn hơn các bạn nữ nhưng Huy cũng có một nỗi niềm chung: “Nhiều lúc
mình rất chạnh lòng, nhất là những ngày mùa đông đứng co ro ngoài hiên lạnh giá
chờ bạn đi làm nấm, những lúc bị chủ mắng chửi, dọa đuổi việc, những khi cảm
thấy bất lực vì chưa thực sự hòa nhập được vào cuộc sống do tiếng Anh chưa tốt
rồi cả những lúc ốm đau không có gia đình bên cạnh.”
Mặc dù rất bản lĩnh nhưng với họ, có nhiều lúc, nước mắt đã rơi...
Theo mạng ABC