Tôi trằn trọc cả chuyến bay không ngủ được, có đôi lúc chợp mắt một chút, lại lơ mơ ngỡ như mình đang ở Sydney, mở mắt ra vẫn thấy mình đang ở giữa bầu trời đêm mịt mùng, để cuối cùng thật sự đặt chân xuống sân bay Sydney trong buổi bình minh nắng vàng rực rỡ. Bác tài xế chở chúng tôi về hostel, nơi cả đoàn sinh viên từ 12 nước trong chương trình học bổng của chúng tôi sẽ tập trung trong 1 tuần orientation, rất ít nói, và cứ mỗi lần đèn đỏ lại nhăm nhăm cầm cuốn tiểu thuyết dày cộp với rất nhiều chữ bé xíu đọc ngấu nghiến, trong khi tôi và nhỏ bạn đi cùng ngơ ngác nhìn ra ngoài đường phố, thấy những còn đường vắt vẻo giữa núi đồi lượn lên lượn xuống, miên man theo đuổi những suy nghĩ riêng. Tôi đặt tay lên trán mình, vẫn chưa mường tượng được rằng, sau 12h bay, tôi đã ở xa Việt Nam, xa bố mẹ bạn bè tôi cả nghìn km, và sắp bắt đầu một cuộc sống rất mới trong vòng 6 tháng tới.
Một tuần ngắn ngủi ở Sydney trôi qua nhanh chóng, với những buổi tối đi dạo cùng cả đoàn ra khung Darling Habour đẹp lung linh, lúc đứng bên Circular Quay nghêu ngao hát, dỏng tai nghe người đánh đàn rong cạnh nhà hát Opera Sydney, những con phố nhỏ xinh rợp bóng cây và công viên Hype Park yên bình lúc mấy chị em nằm trên cở ngắm trời xanh.
Phần lớn thời gian còn lại ở Úc của tôi ở Ballarat, một thành phố nhỏ xíu mà sẽ chẳng mấy người biết đến nó nếu không nhắc tới Sovereign Hill và những mỏ đào vàng từ xa xưa. Khi mới đến Ballarat, dù có nhỏ bạn đi cùng, cả tôi và nhỏ đều thấy choáng ngợp trong không gian vắng lặng ấy, khi đặt chân đến campus trong một buổi chiều vắng hoe, đi qua đi lại không thấy một người, và còn thấy cả chim choc hát ca vang lừng. Ấy là Ballarat. Vắng vẻ, hiền hoà. Đến nỗi mỗi cuối tuần Ballarat đều vắng tanh, vì nhà nhà, người người lũ lượt kéo nhau lên Melbourne chơi cuối tuần, và tôi cũng nằm trong nhóm đó.
Nhưng con người ở Ballarat thì đáng yêu quá đỗi.Đến đầu tuần, sinh viên bắt đầu trở lại trường, lấy đi sự yên tĩnh trước đó. Chúng tôi bắt đầu có những người bạn hàng xóm, cùng ở trong 1 toà nhà ở campus, ầm ầm gõ cửa bắt tay chúng tôi chào hỏi làm quen, và sau đó là tiệc tung mỗi tối, và những buổi sảng cả một tập đoàn sinh viên từ campus rồng rắn rủ nhau đi học cho đỡ lạc. Tôi phải mất 2 tuần orientation mới nhớ đuợc vị trí chính xác của toà nhà mình sẽ học, nhưng đó lại là 2 tuần đáng nhớ nhất, gặp gỡ làm quen với rất nhiều bạn bè mới, và có những người bạn nhất định đi cùng đưa tôi đến toà nhà tôi học, vì sợ tôi lạc đường vào lớp muộn.
Tôi nhanh chóng có nhiều bạn, vì người Úc phải nói là cực kỳ thân thiện. Những người bạn Úc cùng nhà nhanh chóng học những câu chào bằng tiếng Việt, và mỗi lần gặp tôi đều hét rất to “ Xin chào”. Bạn bè Trung Quốc cũng nhiều, rất thường xuyên, tôi đang đi thì có một người vỗ vai nói với tôi một tràng tiếng Trung Quốc, và liên tục một hồi mới dừng lại để tôi giải thích bằng tiếng Anh: “Xin lỗi, tớ không hiểu. Tớ là người Việt Nam”. Thế là thành bạn. Còn những người bạn rất lịch lãm đến từ châu Âu, như Hà Lan, Phần Lan, Đức, Áo.. mà trong đó tôi thân nhất là một anh bạn người Đức. Anh ấy hay kể cho tôi về cuộc sống của mình ở Đức, và nhắn nhủ tôi nhất định một ngày nào đó phải qua đó thăm anh. Tôi hứa. Tôi tự thấy mình may mắn, khi trong thời gian ngắn ngủi ở Úc, đã chọn ở trong campus, và nhờ thế mà hiểu được đời sống của sinh viên Úc. Người Úc nổi tiếng với nếp sống thoải mái, nhan nhã, mà người ta thường gọi là “laid back life style”. Cuộc sống sinh viên cũng thế. Mỗi tuần chúng tôi học vài ngày, và hầu hết thời gian, tiệc tùng, party là một phần của đời sống sinh viên. Chúng tôi quen với việc đi loanh quanh trong campus và hò hét khi nhìn thấy đàn kanguru chạy vào tận sân ăn cỏ, chơi trò chơi, uống rượu “goon”, làm BBQ, cũng hát karaoke, và mỗi tuần lại có một party với phong cách khác nhau, mà phong cách nào cũng rất Úc. Sinh viên là thế, phải “chơi hết sức’’, phải “học hết mình”. Mùa thi là cả một mùa căng thẳng, và chủ đề ôn thi trở thành câu chuyện, và ai cũng như ai, có mặt thường xuyên trong thư viện và học tập rất miệt mài. Các môn học của tôi kết thúc sớm, và tôi gần như là người đầu tiên ra khỏi campus, để lại một lần nữa tiếp tục cuộc hành trình của mình chạy trốn khỏi cái lạnh giá điên người ở vùng đất Ballarat ấy, đến với Brisbane nắng ấm quanh năm, với bao nhiêu lời hẹn hò gặp lại của những người bạn.
Tôi còn nhớ, trước khi tôi đi Úc, có đến gặp thầy giáo đã viết thư giới thiệu cho tôi được học bổng nói chuyện, thầy có cười rất nhẹ nhàng và bảo đó sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ của cuộc đời tôi.Tôi đang dần dần hiểu ý nghĩa của hai từ ‘’trải nghiệm” đó. Bởi cuộc đời như một dòng sông, chảy qua rất nhiều miền đất, qua mỗi nơi đều cuốn theo mình nó những phù sa lắng đọng. Tôi đã không chỉ khắc ghi vào đầu mình những bảng cân đối tài sản, những báo cáo kết quả kinh doanh, tiền tệ của môn kế toán khô khan, không chỉ học cách viết thư thật bài bản bằng tiếng Anh để giao tiếp trong kinh doanh, không chỉ nhớ những cụm từ rất lạ dùng cho ebusiness…, tôi đã có cả một cuộc sống ở đất nước Úc xa xôi ấy, mà cả đời tôi chỉ có một lần. Trước khi về Việt Nam, tôi có hẹn với anh bạn Đức gặp nhau lần nữa ở Melbourne, và tôi quay lại Melbourne thật, nhưng lại quyết định không gặp anh. Tôi không thích chia tay. Vì đến bây giờ, tôi vẫn giữ nguyên vẹn những ký ức của mình về thời gian ở Úc ấy. Và vì tôi đã hứa một ngày nào đấy tôi và anh bạn đó sẽ gặp lại ở một nơi nào đó ở châu Âu. Tôi đang chuẩn bị thật. Có thể lắm chứ, một ngày nào đó, tôi gặp lại những người bạn của mình trên đất Úc, tại một vùng đất xa xôi nào đó, và chúng tôi có thể cùng nhau nghĩ về nước Úc ấy mà nói rằng: “ I still call Australia home””.