Sự khác biệt
về Văn Hóa/Ngôn Ngữ và những hệ lụy:
Việt Nam, các
nước Á châu và Nam Âu thường nổi tiếng về văn hóa Cộng Đồng, văn hóa Làng Xã mà
được tóm gọn trong câu “sớm lửa tối đèn có nhau”. VH ÚC lại hoàn toàn khác. Thừa
hưởng nền VH Anh “phớt Ăng Lê”, người Úc còn có điều kiện phát triển nó lên 1 bậc
do điều kiện đất rộng người thưa. Phần lớn người Úc trong các suburb đều sống trên một miếng đất
rông lớn sấp sỉ 500m2 và nhà cửa thường xây biệt lập, phải cách nhau 1 khoảng
cách nhất định để phòng cháy. Người Úc được cho là rất thân thiện, nhưng chỉ ở
mức độ xã giao bình thường, và việc hai người hàng xóm sống với nhau cả chục
năm mà không hề qua thăm nhà nhau cũng là chuyện khá bình thường bên Úc.
Điều này sẽ rất
xa lạ với các bác vốn quen với VH Việt Nam mình “bán anh em xa mua láng giềng gần”.
Việc ghé vào chơi nhà hàng xóm tán chuyện chơi là hoàn toàn không có. Mọi cuộc
thăm viếng phải có lý do và phải hẹn trước hoặc được mời bởi chủ nhà.
Ngôn Ngữ khác
biệt cũng là một vấn đề lớn khó vượt qua. Các bác đã lớn tuổi, việc bắt đầu học
thêm một ngoại ngữ mới, dù có điều kiện thuận lợi đến đâu cũng khó mang lại
thành công. Điều này càng hạn chế khả năng giao tiếp của các bác và làm các bác
phải trông chờ vào 1 cộng đồng người Việt nhỏ nhoi, thường là bạn bề của con
cái. Nếu may mắn những người bạn đó có phụ huynh, các bác sẽ tìm được những người
bạn đồng tuổi để gặp gỡ và đàm đạo thường xuyên. Còn không sự khác biệt về thế
hệ sẽ là rào cản mà mọi giao lưu sẽ dần dần mang tính miễn cưỡng, bên cần, bên
thông cảm.
Ngôn ngữ bất
đồng cũng gây khó khăn cho sức khỏe của các bác đặc biệt trong trường hợp các
bác phải đi bác sĩ thường xuyên. Nếu không phải BS người Việt, hoặc ở những
vùng đông người Việt sống, sẽ phải cần đến phiên dịch tốt để hiểu và giải thích
các từ ngữ Y học, thuốc men cho các bác. Trong trường hợp này thì không hẳn người
con nào muốn giúp các bác cũng được, vì ngoài vấn đề thời gian, khả năng ngôn
ngữ cũng tối quan trọng. Và các cháu nội ngoại nói tiếng Anh “như gió” cũng chẳng
giúp được các bác nhiều, vì thường khả năng tiếng Việt của các cháu tỉ lệ nghịch
với khả năng tiếng Anh.
Ngoài ra cuộc
sống đơn điệu, cô đơn nhàm chán cũng ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và tâm lý
của các bác, làm cho nhu cầu về Y tế càng tăng.
Con cái thường
cố gắng hết sức để chiều lòng cha mẹ nhưng cuộc sống công nghiệp và thời gian
ít ỏi phần lớn phải dành cho gia đình của mình, con cái nên sẽ không thể dành
nhiều thời gian cho các bác. Chưa kể có nhiều nàng râu chàng rể kém thông cảm sẽ
mang lại không ít những khó chịu, phúc tạp trong quan hệ gia đình.
BB (còn nữa)